Khi người ta mùa xuân, lộc chín ngoài biên ải. Khi người ta mùa xuân, tình trải vàng nương rẫy. Khi người ta mùa xuân, mẫu tử tình như xuân… Mùa xuân tự bản thân nó là một bản tình ca đắm đuối kiếp đời. Khi người ta mùa xuân là lúc người ta còn trẻ, còn sung sức, còn ngưỡng vọng tình yêu về nảy nở trên những mùa yêu thương. Nói như vậy cũng không hoàn toàn đúng, bởi với tôi mùa xuân luôn hạnh ngộ khi con người ta còn những yêu thương. Và tình mẹ dành cho người con luôn là một mùa xuân vĩnh hằng. Âý là khi tôi, ấy là khi bạn, ấy là khi người người trên thế gian này còn nhớ đến một dáng dấp mẹ yêu. Đó là khi người ta mùa xuân… Xé lẻ Việt Nam mà đi, căng ngang thế giới mà đến, đâu đâu chẳng bắt gặp hình ảnh những bà mẹ yêu con. Dù là hạnh phúc hay lầm than thì hình ảnh những bà mẹ luôn vòi vọi như từng bóng cây Kơ nia che chở dìu dắt bầy con bé nhỏ. Tết đến, xuân về, nhà nhà hân hoan, người người tưng bừng trẩy hội, vậy nhưng vẫn có những mùa xuân êm đềm trôi, êm đềm thơ, êm đềm mẫu tử