Trở lại Bạch Dinh con đường vẫn thế, mùa xuân vẫn vậy và tình yêu đã biết bao ngày tháng sôi nổi thiết tha mặn nồng ở thành phố này ở Vũng Tàu này… Tôi vốn không sinh ra ở nơi bé nhỏ Bãi Trước, Bãi Sau, tôi cũng chẳng phải ở đời ở kiếp Tượng Chúa Kitô Vua hay một thảo dân ngoan lành đêm đêm chiêm ngưỡng hải đăng Vũng Tàu cổ kính để dõi theo những Mắt biển canh dài. Tôi chỉ là một đứa vô danh, đi đôi giày Converse quen thuộc, như từng nắm tay con ma rừng đi tìm Nụ cười Tây Nguyên. Vũng Tàu lúc nào cũng ù ù gió, cũng hối hả mây, cũng vần sóng vũ nước thênh thang biển rộng sông dài. Yêu Vũng Tàu, yêu dải đất nghiêng mình trên bờ biển ở khúc quanh đang đổi hướng từ Nam sang Tây của phần dưới hình chữ S để rộng lòng một quê hương thứ hai. Gọi là mùa xuân cho xuân chứ Vũng Tàu đang là mùa khô lại thêm mấy bồ gió chướng, cảnh vật chẳng mấy thay đổi trên những vòm cây hanh khô đợi trút ưu tư, trút những hạt muối li ti ký sinh vào gió biển mà bay khắp nẻo phố phường. Theo lời hẹn con gái ch