Tản Văn Mỗi độ xuân về, trên những nẻo đường thanh tân, trải nghiệm hồn mực tàu giấy đỏ, bóng bút múa bên hè, áo the khăn xếp…lòng tôi lại xao xác nhớ thương người muôn năm cũ. Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua “HAI NGUỒN THI CẢM LỚN NHẤT CỦA NGƯỜI LÀ LÒNG THƯƠNG NGƯỜI VÀ TÌNH HOÀI CỔ.
CÓ MỘT LẦN HAI NGUỒN CẢM HỨNG ẤY ĐÃ GẶP NHAU VÀ ĐỂ LẠI CHO CHÚNG TA MỘT BÀI THƠ KIỆT TÁC: ÔNG ĐỒ”. Hoài Thanh đã đã nhận xét như thế trong “Thi nhân Việt Nam“. Từ hơn hai nghìn năm nay, đạo Nho đã thực sự thành một phần quan trọng không thể phủ nhận trong văn hóa, xã hội và nhất là nền thơ ca trung đại Việt Nam. Nó đã đồng hành với dân tộc qua bao thăng trầm của lịch sử. Chữ Nho và đạo Nho được thừa nhận là văn tự, là